Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm.Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực.Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em.Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công.Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ.Dù chỉ là một nhân vật.Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi.
