Tôi có một người bạn thân vừa đây bị một cơn đau tim kịch liệt.Nhưng tôi không trốn đâu được hết.Ngày giáp lễ Giáng sinh, tôi ở sở ra hồi ba giờ chiều và thơ thẩn trên đại lộ thứ 5 để tìm sự khuây khoả.Nói không ngoa, họ đau vì đã mất sự thăng bằng bởi mất tin ở tương lai.Phải khó nhọc một chút, nhưng bí quyết này cũng rất giản dị."Rán vui vẻ coi thường một tình thế phải tới".Yếu tới nổi không thể nhích ra khỏi giường .Tại sao phải đợi tới khi thất vọng? Tại sao không tụng niệm để hoán cải năng lực của ta mỗi ngày? Tại sao cứ đợi tới chủ nhật?Hãy bắt chước khoa trưởng Hawkes, đừng cố giải quyết những nỗi khó khắn trước khi đã thu thập đủ sự kiện một cách vô tư.Đêm kia, trong một cuộc du lịch, tôi có ghé thăm công viên Quốc gia ở tỉnh Yellowstone.
