Tôi có làm gì ám muội đâu.Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả.Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.Bạn ghét sự đợi chờ.Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
