Ông cố gắng lý giải tại sao người này thất bại, còn người khác lại không bằng những lập luận logic về điều kiện cần và đủ của thành công, rồi sau đó đưa ra những minh chứng thật sinh động về các mối phiền phức xảy ra với một nhân tài.Nhưng việc đó không xảy ra với Katie Brindle, cô bé xuất thân từ khu nghèo khổ.Câu hỏi chúng ta vẫn thường đặt ra khi nói về những người thành công là gì? Chúng ta muốn xem họ ra sao − họ sở hữu tính cách như thế nào, họ thông minh đến cỡ nào, phong cách của họ có gì đặc biệt, hay họ vốn sinh ra với thứ tài năng thiên bẩm nào.Nhưng chẳng tốt chút nào.Bill Joy thật thông minh.Chỉ bởi IQ của họ không đủ cao.Trong tiếng Anh, họ sẽ được giải thoát khỏi cách phân định thứ bậc trên dưới rạch ròi theo kiểu Hàn Quốc: tôn kính theo nghi thức, tôn kính không theo nghi thức, thẳng thừng không giữ ý tứ, gần gũi, thân mật, mộc mạc.Ông nói tiếp: Các ngày thứ Bảy, chúng học từ chín giờ sáng đến một giờ chiều.Biết nói hồi mới sáu tháng tuổi.Vào những năm 1960, hầu hết các trường đại học còn chưa có được những câu lạc bộ máy tính.
