Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi.Lát sau tôi lẻn xuống.Hót nhiều cũng không hay lắm.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm.Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện.Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.
