Những bài thảo luận của họ choán hết tâm trí của tôi trong suốt chuyến bay trở về Washington.Bob chẳng bao giờ cố gây cười một cách không tự nhiên.Câu chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật.Các thầy cô giáo rất quen thuộc với điều này.Cố lên nào Larry! Và tôi chợt nghĩ ra một ý.Ông chủ đài phát thanh nhận thấy điều này và quyết định tôi xứng đáng được chọn, rằng tôi có triển vọng.Bob có hai người bạn thân trùng tên Larry, và tôi là người bạn Larry thứ hai của anh ấy.Jack ngồi bệt xuống đất, đọc hàng giờ liền để biết đặc trưng của từng quyển sách giáo khoa, và nói đi nói lại những câu chào mời.Sự cởi mở hào hứng của bạn sẽ xua đi không khí căng thẳng ngột ngạt.Tôi sẽ giới thiệu cậu với họ.
