Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế.Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ.Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.Cháu vẫn không chịu dậy ạ.Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.Chẳng có gì đáng bực cả.Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.