Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.Hoặc sẽ bắt mình quên.Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này).Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp).