Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.Không gì tự nhiên sinh ra.Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố.Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử.Vận động điên cuồng và đầy khao khát.Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.
