Có một tiểu thuyết Anh, do một nữ sĩ viết, vô cùng hay hơn hết thảy những tiểu thuyết của George Eliot Brontes, cả của Jane Austen, mà có lẽ bạn chưa đọc.Và cái giọng hoàn toàn chán chường trong lời than thở đó cho ta hình dung một bi kịch không ngờ và vô lý trong gia đình ấy.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.Như vậy còn ba buổi tối để thăm bạn hữu, vui thú gia đình, đọc sách tiêu khiển, hút thuốc, làm vườn, thơ thẩn và dự những cuộc thi của các báo.Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.Bạn phải dùng thời gian đó để tạo sức khoẻ, lạc thú, tiền bạc, danh vọng và tu luyện tâm hồn.Trái lại, chắc chắn là giá trị 8 giờ ở sở còn tăng lên là khác.Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ.
