Bỗng tôi thấy trọng tài đưa tay Tunney lên, nhận rằng y đã thắng: Tôi không còn vô địch nữa rồi! Tôi xuống đài, về phòng thay đồ, dưới mưa lạnh [19] và rẽ đám khán giả mà đi."Ít lâu sau ngày được giải ngũ, tôi tự lập cơ nghiệp.Tôi lo cả về những ý nghĩ của người khác về tôi nữa.Và bản tính của loài người chưa thay đổi thì hãng còn phát đạt cả ngàn năm nữa, nhờ sự bảo hiểm xe, tàu, giầy dép, keo khằn.Tôi thấy tôi "khác" hắn các bạn bè và hoàn toàn khả ố.Ở chương IV bạn đã thấy rằng không thể giải quyết được một vấn đề khi nó còn lờ mờ.Một bữa ông ta ngỏ ý xin cha cho làm thợ máy.000 toa mới có một toa trật đường rầy, vậy mà lo tới nỗi tưởng bị ung thư trong bao tử thì chẳng phải là điên ư?Sullivan mua một tấm thảm rạp hát của hai người mới lập.Tôi muốn nói: Ông già ấy đã có một lỗi lầm lớn chung cho cả nhân loại là quá tin ở lòng biết ơn của người khác.