Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.Chắc hôm nay có việc gì.Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực.Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.Không cất đấy, làm gì được nhau.Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.
