Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.Mẹ tôi đi về phía bên kia.Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu.Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.Sáng nay 8 giờ bạn dậy.Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.