Mọi thứ vẫn như thế.Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.Yêu say đắm là chơi.Đi đâu cũng vất vả.Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.Lăn về đâu? Mình chẳng biết.Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.Mình không bao giờ thả.Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi.