Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết.Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.Lúc đó tôi không có nhà.Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.Đừng thuyết giáo vô ích.Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.