Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.Thôi thì tôi im lặng.Và cô bạn ấy phá lên cười.Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả.Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.