Có lẽ mình nên im lặng.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Cháu vẫn không chịu dậy ạ.Một số người trong số họ cũng biết.Vứt béng cái chuyện này đi.Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn.Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế.Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp.