Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.Và cứ nửa giờ thì boong một phát.Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác.Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.