Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.Dòng họ nhà mình phải rạng danh…Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không.Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay.Gió se sẽ mang vị mặn.Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.