Vì vậy, khi bọn trẻ trở về nhà, bà liều quỳ xuống vệ hè, dí mắt xuống đất để dò những nét phấn.Nhưng thú thật cùng bạn, cả hai việc cốt yếu kia, tôi không làm việc nào.Không ai làm được việc đó hết, trừ phi chính bạn, Nhưng điều mà tôi có thể làm được là chỉ cho bạn biết những người khác trừ 50% nỗi lo của họ ra sao - còn bạn phải tự trừ nỗi lo của bạn!Rồi thì dông tố ghê gớm nổi lên.Nó đã hoán cải đời tôi một cách lạ lùng".Ngay bấy giờ tôi đã được biết chồng tôi là Hải quân trung tá Robert Raleigh Yates vô sự.Tôi làm việc thêm đến hơn hai giờ mỗi ngày, vậy mà chẳng hề thấy mệt bao giờ cả".Tôi nghe bà kể lại chuyện ấy cả chục lần rồi.Tôi thề rằng: "Ta không ưu phiền nữa! Ta không rên la nữa! Và nếu tinh thần thắng được thể chất, ta sẽ sống".Có lẽ chưa ai khổ cực ghê gớm như họ trên con đường về.