Một bà cụ già, cỡ 70 hay 80 tuổi gì đó, với gương mặt rám nắng hằng sâu những dấu vết của năm tháng, bộ bà ba đen đã nhầu nát cũ kỹ và chiếc khăn rằn quấn trên đầu, tôi đoán có lẽ bà cụ không phải là người thành phố.Cao ca là khi bạn sẳn sàng bẻ đôi chiếc bánh của mình để thể hiện thiện chí với người chưa bao giờ chịu cho bạn ăn chung chiếc bánh của họ.Không thích tạo phiền phức nhưng lại thích mang phiền phức của người khác vào mình.Mù màu nhưng thích màu mè.viết văn đăng báo đi! - Hậu “Lém” chọt vô làm Huy tức điên.…Phải, là anh, chính là anh, giọng nói đó, câu nói đó không lẫn vào đâu được.Những lúc nhưng vậy tôi chỉ ước sao cho chị ấy mau chóng đi học xa nhà, nếu được thế thì có lẽ tôi sẽ tự do và thoải mái biết nhường nào.mà mãi đến sau này nghĩ lại tôi mới phì cười tự nhủ "Sao trông giống như đoạn đối thoại giữa cô bé quàng khăn đỏ và lão sói già trong truyện cổ tích thế?!".Một lần nọ, chị Da đỏng đảnh nói với Cục Ghét:- Người đàn ông kiên định là người đàn ông không bao giờ nhận mình say.
