Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.