Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.Vật chất? Bạn đâu có.Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này.Có điều, con đường thì khác.Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.
