Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị.Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.Như một thứ bạn bè cho xôm tụ.Cửa ải đầu tiên là bác trông xe.Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy.Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó.
