Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.Nghe nhiều rồi thấy điếc tai.5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…Thôi, đứng dậy xem tí đã.Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng.Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.Nhưng đành phải nhả ra.