trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.Nó mạnh tới nỗi có những người suốt đời sống để tìm hiểu thêm, mà vẫn luôn luôn bị nó lôi kéo đi và cứ trượt chương trình của mình hoài.Bạn lại đã hăng hái khen bản đó với một cô - bạn biết tôi nói ai rồi chứ? Và bạn còn có thể tuyên bố rằng bản đó của Beethoven và "mùi rất mực" nữa.Tác phẩm nổi danh khắp thế giới), hai là bận bao bố mà quỳ gối lết giữa ban trưa ở chung quanh vườn hoa Trafalgar, thì đành lựa hình phạt sau mà chịu cho thiên-hạ chê cười.Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.
