Lòng biết ơn thì như bông hồng, phải trồng trọt, tưới bón, nâng niu, nắng che gió chống.Thôi đi, đã kéo dài quá rồi".Còn nhớ một lần đi coi hội, tôi xin ba tôi được một cắc, mà tưởng chừng như cầm trong tay tất cả vàng bạc, châu, ngọc của các ông Hoàng Ấn Độ.Vậy phương sách thứ nhất để trị ưu phiền là bắt chước William Osler:Xét cho kỹ, nghệ thuật nào chỉ để tự mô tả hết.Nhưng ở đây người ta đã mở mắt giùm tôi và tôi nhận thấy bứt rứt, lo lắng là vô ích quá.Nhưng dần dà năm này qua năm khác, tôi nhận thấy rằng tức giận cũng chẳng ích gì, chỉ thêm chán nản.Từng bộ đội một đã đào ngũ."Tiếng tíc tắc của cái nợ đó ám ảnh tôi hoài, làm cho tôi tỉnh khô, trằn trọc suốt đêm trường.Võ trang! Chiến đấu! Chỉ hai chữ ấy là đủ rồi.