Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều.Như người ta đốt vàng mã thôi mà.Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.Bác ta không tin đâu.Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.Chả biết đường nào mà lần.chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máyTôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.
