Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá.Nhưng bạn muốn về ngay.Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.Cũng là để thăm dò phản ứng.Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.Để trẻ con bớt dần phải khóc.Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.Và ta bị ức chế liên tục.
