Hội biết tôi có máy điện thoại ở đầu giường, nhờ tôi thông tin giúp hội.Bà lo lắng, cáu kỉnh để rồi, sau đó ít lâu, mắt bà lúc đó mờ hẳn.Không bao giờ tôi quên được hôm tôi bắt đầu nhận việc.Hôm đó mưa lạnh mà tôi thấy trời rất đẹp.Vì như vậy, việc làm sẽ dễ dàng và được rành mạch hơn.Thường thường mỗi tuần tôi đi xe ô tô buýt từ nhà đến San Francisco để mua bán lặt vặt.Không bao giờ bà phàn nàn về sự bạc bẽo của con cái.Chỉ trong vài năm được làm hội trưởng Công ty.Tôi bèn mở bức thư xem ba tôi viết gì.Chú ý với lo lắng khác nhau ra sao? Tôi xin giảng: Một lần đi ngang qua một con đường đông ngẹt xe cộ ở Nữu Ước, tôi phải để ý tới cử động của tôi, nhưng tôi không lo.
