Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn.Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).Đúng là thân làm tội đời!Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ.Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…