Nhưng tính tôi cũng không thay đổi.Xe chạy qua sông Hudson được một lát, tôi nghe người bán vé nói: "Tới cuốn đường rồi, thưa cô".Như ba tôi, không nhờ lòng tín ngưỡng những lời cầu nguyện của má tôi thì đã từ trần rồi.(Đọc mấy câu ấy chắc bạn nhớ rằng bà Stapleton không nói rằng câu ấy đúng cho mọi người đâu.Ông lại kể những khó khăn của ông để truyền cho những đứa con trai và con gái da đen một nền học vấn sơ thiểu, để làm cho chúng sau này trở thành những nông dân, những người thợ máy, những người bếp, những người nội trợ tốt.Ta đã là kẻ thù lớn nhất của ta, là nguyên nhân cái mạt vận của ta".Tại sao bạn không tự hỏi những câu này và chép lại những lời bạn tự giải đáp?Đừng bao giờ buồn phiền về lòng bạc bẽo của con người.Ông thấy bà công nợ thì sinh lo lắng.Mùa xuân năm 1938, tôi đến bán ở gần Versailles [7].