Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.Và cô bạn ấy phá lên cười.Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.Chẳng ai thua thiệt cả.Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều.Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.