Tôi lo lắng quá, mỗi ngày một thất vọng thêm, không biết phải làm sao đây.Phương pháp ấy rất tốt.Lệnh trên bắt tôi coi việc vận tải những chất nổ.Bỗng nhiên, ông Brandwine đứng phắt dậy, gạt chai sữa cho rơi mạnh vào chậu sứ rửa tay mà la lớn lên rằng: "Đừng có than tiếc chỗ sữa đổ" [16].Một trong những nhà bệnh thần kinh danh tiếng nhất ở Anh, ông J.Rồi ông ghi trong nhật ký: "Tôi không cô độc".Đã hàng tuần trước đây, chưa bao giờ tôi ngủ được luôn hai giờ, nhưng lúc ấy biết chắc sẽ giũ sạch nợ đời, ngủ li bì như một em bé.Đêm thứ tư hay đêm thứ năm tinh thần tôi rời rạc, hoang mang.Nhưng lời khuyên của tôi như nước đổ lá khoai.Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa.