Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.Để đỡ tình cờ lặp lại.Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.Hai chị em cùng phấn đấu.Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận.